<style>.woocommerce-product-gallery{ opacity: 1 !important; }</style>
Kinh Phật Thuyết A Di Đà

Thông tin Ấn phẩm

Tác giả
Hòa thượng Tuyên Hóa

Số trang
328 trang

Kích thước
14.5 x 20.5 cm

Năm xuất bản
2004

Hình thức bìa
Bìa mềm

Nhà xuất bản
Vạn Phật Thánh Thành

Kinh Phật Thuyết A Di Đà


Tựa Kinh này là "Kinh Phật Thuyết A Di Đà". "Phật" là gì? Phật là bậc đại giác, giác ngộ tất cả pháp không có mảy may mê lầm. Phật là bậc nghiệp hết tình không, nghiệp chướng đã hết, tình cũng khô cạn. Phàm phu là kẻ nghiệp nặng tình mê, đắm trước tình ái nên gọi là chúng sanh. Đức Phật có đủ ba giác ngộ nên là bậc đại giác. Ba giác ngộ là:

- Bản giác: Vốn đã là giác ngộ

- Thỉ giác: Mới giác ngộ

- Cứu cánh giác: Giác ngộ đế cực điểm

Ba giác ngộ này có thể nói là: Tự giác, Giác tha và Giác hạnh viên mãn.

Hàng phàm phu chúng ta là bất giác, một ngày từ sáng đến tối tự cho là thông minh nhưng kỳ thực là kẻ ngu si không biết gì cả. Cũng giống như người đánh bạc tự cho mình là thắng bạc nhưng sự thực là kẻ thua bài. Tại sao lại điên đảo như thế? Tại vì quá mê lầm. Biết rõ việc ấy sai mà vẫn cứ làm, đó là vì quá mê vậy. Càng mê thì càng lún sâu, càng lún sâu càng mê thêm. Vậy phải làm sao? Thì cần phải giác ngộ mới được.

Phật cũng là một phần tử trong chúng sanh, cũng là một chúng sanh, nhưng Ngài không mê. Ngài giác ngộ, đó là tự giác. Người tự giác không giống với phàm phu. Còn hàng Nhị thừa: Thanh Văn, Duyên Giác là bậc tự ngộ, tự giác mà không giác tha, cho nên gọi là Thanh Văn thừa. Giác tha chính là Bồ tát. Bồ tát không phải vì chính mình, không giống với hàng Nhị thừa là bậc tự liễu ngộ, tự mình giác ngộ rồi không có phát tâm giác ngộ cho người khác. Bồ tát phát tâm không giống như thế, Bồ tát phát tâm muốn làm lợi ích cho tất cả chúng sanh mà không cần chúng sanh làm lợi ích lại cho mình. Đó là dùng phương pháp tự mình giác ngộ và giáo hóa chúng sanh, khiến cho tất cả chúng sanh cũng đều giác ngộ không còn mê mờ nữa, đó là thực hành Bồ tát đạo.

(Trích dấn trong Kinh Phật Thuyết A Di Đà Phần I - Thích Danh)