Cảm đề

Cảm đề

Kính bạch Thầy,

Một hơi thở cách đôi bờ thế giới

Thầy đi rồi con ở có vui chi

Mấy ngàn năm nghe suối nghiệp thầm thì

Chợt một sớm mộng vô thường tan vỡ

Những tưởng

Duyên hạnh ngộ đến đây đà chấm dứt

Tình thầy trò cắt đứt chuyện xưa sau

Nào ngờ

Nếp áo cũ (vẫn) ra vào trong kí ức

Dáng hình xưa (vẫn) thủ thỉ lệ vô ngôn

Nhớ Thầy xưa

Gia đình tin sâu Phật pháp, chuyện trần thế hơn thua được mất, có rồi không như gió thoảng mây bay

Dòng dõi nhiều kiếp tu hành, nỗi phù sinh yêu ghét giận hờn, đến lại đi như nước chảy qua cầu

Đức khiêm cung mà làm bộ như chẳng khiêm cung, do tinh thần vô ngã dùi mài bao thế hệ, lắng nghe và học hỏi chẳng nề đứa trẻ lên ba

Hạnh chân thật mà chẳng ra vẻ chân thật, do ý thức nhân quả huân tập trong nhiều kiếp, nói năng và hành động chẳng rời xa thể tánh uyên nguyên

Học rộng hiểu sâu, trải bao phen dâu bể điêu linh, vết năm tháng không hằn lên vẻ mặt, do thấu rõ lý nhân duyên vạn cổ.

Nói ít làm nhiều, qua mấy nỗi truân chuyên, nét trẻ thơ vẫn ngời trong ánh mắt, bởi tùy duyên đón nhận những thương đau.

Những tưởng

Nếm trải vô thường

Hiểu rõ nhân duyên

Đường giải thoát thênh thang rộng mở

Quả tự tại hiện bày vô sanh

Nào hay

Nghiệp trần thế lớp sau đùa lớp trước, nợ thị phi vướng víu chí tu trì

Nhân giải thoát, chuyện nọ nối chuyện kia, việc huân tu còn gặp nhiều trắc trở

Chốn thiền đường, pháp thầy tổ người nối chí đi đâu

Nơi am thất, kẻ thiền sinh, chờ mãi bước phiêu bồng

Than ôi!

Sớm vương mang vào bước đường phụng sự

Cuộc tu hành đắp đổi những nhân duyên

Chọn thành tựu hay vui người thành tựu

Thiệt thòi chi ruộng phước vẫn còn nguyên.

Con còn nhớ

Một ngày trước lúc Thầy đi

Nét mực đỏ vẫn âm thầm trên trang vở học trò

Cho đến khi

Bất lực nhìn tứ đại tan rã trước thời gian

Thầy âm thầm khẽ khép một đôi tay

Ôi dấu hiệu của tâm thiền cao quý.

Trọn một đời cho tha nhân tứ chúng

Phút cuối cùng giành một chút riêng tư

Nhìn chùa chiền xây dựng vẫn ngổn ngang

Ban phiên dịch còn vắng người mong đợi

Vui thành tựu hay chấp nhận dở dang

Phút cuối cùng giữa vô thường tột độ

Con chợt thấy nét buông xả sáng ngời trong mắt huệ

Phút giây này thấm thía những dư vang….

Thầy cho con những điều chưa kịp hiểu

Bước thăng trầm phung phí những thâm ngôn

Thầy cho con những điều (con) không nói hết

Cứ âm thầm dẫn dắt bước thời gian

Thầy cho con những điều hơn con hiểu

Thầy cho con những điều con cần nhận

Nhân duyên này còn đòi hỏi chi thêm

Cho và nhận nhiều khi đời không hiểu

Những tương đồng tương chiếu những vô ngôn

Thôi thì

Dù vẫn biết vạn hữu đùa vui trong nghiệp thức

Tri ngộ này xin đốt nén tâm hương

Tiễn người đi qua cát bụi vô thường

Đường tương lai gởi trao người ở lại.

Huệ quang, 02-09-Kỷ Hợi

Kính dâng Thầy ngày lễ Tiểu Tường

Đệ tử, Thích Không Hạnh

CHIA SẺ

Bài viết khác

Bài viết tiếp theoThư ngỏ Tiếp tục góp nhặt tư liệu

Tưởng niệm Ân Sư

Tưởng niệm Ân Sư

Tra cứu thư mục

Chọn thể loại:

Tặng sách - sách tặng

Tặng sách - sách tặng

Liên kết ngoài

Liên kết ngoài
Liên kết ngoài
Liên kết ngoài
Liên kết ngoài
Liên kết ngoài
Liên kết ngoài